Chuyển tới nội dung
Trang chủ » Bài Viết » Rào cản tâm lý của founder nữ khởi nghiệp: gọi tên 4 nỗi sợ thầm lặng để hết ôm việc

Rào cản tâm lý của founder nữ khởi nghiệp: gọi tên 4 nỗi sợ thầm lặng để hết ôm việc

Rào cản tâm lý của founder nữ khởi nghiệp: gọi tên 4 nỗi sợ thầm lặng để hết ôm việc

Founder nữ và nỗi sợ thầm lặng khi khởi nghiệp

Gần nửa đêm. Cả nhà ngủ hết rồi. Chỉ còn màn hình laptop hắt lên mặt bạn thứ ánh sáng xanh lạnh, và ly trà nguội ngắt cạnh khuỷu tay.

Bạn đang mở lại cái email chiều nay đã giao cho nhân viên gửi đi. Và bạn đang sửa. Từng câu. Sửa xong còn định nhắn nhắc bạn ấy lần sau viết cho đúng ý — rồi thôi, xóa tin đi, tự nhủ: “Mất công giải thích, thôi tự làm cho nhanh.” Bao nhiêu đêm rồi cảnh này lặp lại?

Nếu bạn vừa thấy chính mình trong đó, tôi muốn nói thẳng một điều với tư cách một người đi trước đã ngồi ở đúng cái ghế đó: thứ giữ chân bạn lại bàn làm việc lúc nửa đêm không phải là bạn thiếu kiến thức quản trị. Bạn đọc sách rồi, đi học rồi, thuộc lòng “phải giao việc”, “phải trao quyền”. Bạn hiểu hết. Nhưng bạn vẫn ngồi đây, tự sửa.

Vì thứ giữ chân bạn nằm sâu hơn kiến thức. Nó là rào cản tâm lý của founder — những nỗi sợ thầm lặng gần như không ai gọi tên ra. Với founder nữ mới khởi nghiệp, chúng chạy âm thầm đến mức bạn tưởng đó là tính cách của mình: “tôi vốn kỹ tính”, “tôi làm mới yên tâm”, “chẳng ai làm bằng tôi”.

Không phải đâu. Đó là những nỗi sợ có tên. Và cái gì gọi được tên thì gỡ được. Bài này sẽ gọi tên chúng cùng bạn.

Vì sao founder nữ càng giỏi càng dễ kẹt: không phải thiếu kiến thức

Tôi gặp kiểu founder như bạn gần như mỗi tuần. Câu họ hỏi luôn giống nhau: “Chị ơi, em còn thiếu kiến thức gì nữa?”

Tôi nói thẳng: bạn không thiếu kiến thức. Trong hơn 14 doanh nghiệp SME tôi ngồi tư vấn, có một điều lặp lại đến mức thành quy luật — người kẹt nặng nhất thường là người giỏi nhất và nỗ lực nhất. Nghe ngược đời, nhưng rất có lý.

Bạn giỏi, nên việc gì cũng làm nhanh hơn đội. Bạn nỗ lực, nên sẵn sàng ôm thêm thay vì giao đi. Chính hai điểm mạnh đó, theo kinh nghiệm của tôi, lại là cái bẫy: càng làm tốt, bạn càng tin chỉ mình mới làm nổi — và càng khó buông tay. Cái ôm việc ấy thường bắt đầu từ một chỗ rất kín: bạn không thực sự dám tin người mình đã tuyển. Mà muốn dám tin, bạn phải tuyển đúng người ngay từ đầu — điều tôi gọi là vẽ chân dung ứng viên trước khi tuyển.

Nên thứ giữ chân bạn không nằm ở chỗ học chưa đủ. Nó nằm sâu hơn một tầng — ở cảm xúc và niềm tin bên trong. Đó là lý do bạn học tới khóa quản trị thứ năm mà vẫn không nhẹ người: khóa học đưa cho bạn công cụ, nhưng thứ đang khóa tay bạn là một nỗi sợ chưa được gọi tên. Chìa khóa và ổ khóa nằm ở hai chỗ khác nhau.

Tôi nói điều này để bạn nhẹ lòng: bạn không hỏng, và bạn không một mình. Đây là chỗ kẹt rất người, rất hay gặp ở những founder nữ tử tế và cầu toàn. Không phải bạn kém. Chỉ là chưa ai chỉ cho bạn nhìn đúng chỗ cần nhìn.

4 nỗi sợ thầm lặng ít founder dám gọi tên

4 nỗi sợ thầm lặng giữ chân founder ôm việc

Không ai nói ra bốn điều này. Họ kể với tôi về dòng tiền, về nhân sự nghỉ, về deadline chạy không kịp. Nhưng ngồi đủ lâu, thứ lộ ra bên dưới luôn là một trong bốn nỗi sợ sau:

  1. Sợ bị đánh giá “không xứng”. Bạn né phần thắng, hạ giá dịch vụ của chính mình, ngại nhận công — chỉ vì sợ ai đó nghĩ bạn chưa đủ tầm.
  2. Hội chứng kẻ mạo danh. Bạn thầm nghĩ mình chỉ ăn may, và sống trong nỗi ám ảnh rằng sớm muộn có người lật tẩy con người “thật” — cái con người kém cỏi bạn tin là đang trốn bên trong.
  3. Sợ mất kiểm soát — “không ai làm bằng mình”. Bạn ôm hết mọi đầu việc, không dám giao, vì trong đầu buông ra là hỏng.
  4. Sợ thất bại trước mặt người khác. Bạn giấu điểm yếu, không dám thử cái mới, vì sợ một sai lầm bị phơi ra trước đội, trước khách, trước cả người thân.

Đọc tới đây, có thể bạn vừa khựng lại ở ít nhất một cái. Cái gì gọi được tên thì gỡ được — và bạn vừa gọi tên nó xong. Giờ ta bóc từng cái.

Nỗi sợ 1: hội chứng kẻ mạo danh khiến founder nữ không dám nhận mình là sếp

Bạn vừa chốt xong một hợp đồng mà nửa năm trước còn không dám mơ. Điện thoại reo tin chúc mừng. Vậy mà thứ lớn nhất trong đầu bạn lúc này không phải niềm vui — mà là một câu nói khẽ, quen đến phát sợ: “Mình ăn may thôi. Kiểu gì rồi họ cũng nhận ra mình không giỏi như họ tưởng.”

Tôi gọi đúng tên cái giọng đó: hội chứng kẻ mạo danh (impostor syndrome) — cảm giác mọi thành công của mình đều do may mắn, và sẽ có ngày bị lật tẩy. Hai nhà tâm lý học Pauline Clance và Suzanne Imes đặt tên cho nó năm 1978, khi thấy hàng loạt phụ nữ cực giỏi vẫn âm thầm tin mình không xứng với những gì đã đạt được.

Nghịch lý nằm ở đây: cảm giác “không xứng” này bám chặt nhất vào chính những người làm tốt nhất. Người làm dở hiếm khi tự vấn. Chỉ người có tiêu chuẩn cao, có năng lực thật, mới đủ tinh tế để nghi ngờ chính mình. Bạn thấy mình trong đó, đúng không?

Nó lộ ra ở những chỗ rất đời. Bạn không dám hô đúng giá dịch vụ dù thừa biết mình đáng giá đó — sợ khách nhíu mày “cô này là ai mà đòi cao thế”. Bạn giới thiệu mình là “người phụ trách”, là “bạn làm content bên em”, chứ từ sếp, từ người sáng lập thì nghẹn ở cổ.

Nhưng đây không phải bệnh, và bạn không cần ai chẩn đoán. Nó chỉ là một lối mòn cảm xúc — mà lối mòn thì đi ngược ra được. Chỉ cần gọi đúng tên, bạn đã bớt sợ một nửa. Khi bạn biết “à, đây là hội chứng kẻ mạo danh, người giỏi nào cũng từng dính”, cái giọng thì thầm kia mất sạch quyền lực bí mật của nó — thứ quyền lực nó chỉ có được khi bạn còn tưởng mỗi mình bạn nghe thấy.

Nỗi sợ 2: sợ mất kiểm soát nên founder ôm hết việc (vòng lặp tự huỷ)

Nỗi sợ mạo danh làm bạn nghi ngờ chính mình. Nỗi sợ tiếp theo thì ngược lại — nó làm bạn nghi ngờ tất cả những người quanh mình.

Ngay lúc này, bạn đang mở điện thoại xem nhân viên gửi email báo giá chưa. Chưa yên tâm, bạn mở luôn file caption họ vừa viết, sửa vài chữ. Rồi nhớ ra cái slide hôm qua font bị lệch, thôi tự chỉnh cho xong. Một ngày của bạn trôi qua như thế: nhúng tay vào mọi thứ, từ chốt hợp đồng đến canh lại khoảng cách dòng. Bạn không thích ôm. Nhưng trong đầu có một câu chưa bao giờ tắt: “Không ai làm bằng mình.”

Đó là nỗi sợ mất kiểm soát. Nó khôn hơn những nỗi sợ khác ở chỗ đội lốt tinh thần trách nhiệm, nên bạn không nhận ra nó là nỗi sợ. Bạn tưởng mình đang giữ chất lượng. Thật ra bạn đang giữ chặt đến mức không ai kịp giỏi lên. Người ta chỉ giỏi khi được làm, được sai, được sửa. Bạn ôm mất cả ba cơ hội đó của họ.

Rồi nó thành cái bẫy. Bạn sợ tuyển sai, sợ mất kiểm soát, nên tự làm hết. Làm hết nên kiệt sức. Kiệt sức nên không còn thời gian đào tạo, trao quyền, xây đội. Không xây được đội nên việc lại dồn về bạn. Và bạn càng phải ôm. Vòng quay mỗi lúc một siết chặt, còn bạn cạn dần từng ngày mà không hiểu vì sao chạy mãi không tới.

Cái vòng này gần như luôn bắt đầu từ một chỗ rất cụ thể: bạn không dám tin người mình đã tuyển. Mà không dám tin, thường vì ngay từ đầu bạn chưa nhìn rõ họ là ai, mạnh yếu chỗ nào, hợp hay không hợp với việc định giao. Bạn tuyển bằng cảm giác, rồi dùng người trong nghi ngờ. Đó là lý do tôi hay kéo founder quay về bước gốc — vẽ đúng chân dung người cần tuyển — trước khi tự trách sao mình buông không nổi.

Bạn không lười. Bạn đang kẹt trong một vòng lặp có tên. Và cái gì gọi được tên thì gỡ được.

Nỗi sợ 3: sợ thất bại trước mặt người khác nên không dám để lộ điểm yếu

3 câu hỏi tự khai vấn để thôi ôm việc

Nỗi sợ thứ ba khó gọi tên nhất, vì nó núp dưới lớp vỏ “chuyên nghiệp”. Đó là sợ thất bại trước mặt người khác: sợ sai trước mặt đội, sợ lộ ra mình chưa biết trước mặt khách, sợ về nhà bị hỏi “công ty dạo này sao rồi”. Bạn không sợ thất bại một mình trong phòng đóng cửa. Bạn sợ thất bại có người chứng kiến.

Founder nữ còn gánh thêm một lớp: phải chứng minh. Chứng minh mình xứng đáng ngồi ghế này. Chứng minh cái quyết định bỏ việc ổn định đi khởi nghiệp là đúng. Chứng minh cho những ánh mắt từng nghĩ “con bé đó làm gì nổi”. Sống trong tâm thế đó, bạn không dám để lộ một vết nứt. Không dám nói “chỗ này em chưa rành”. Không dám giao phần việc mình làm chưa tốt cho người làm tốt hơn — vì nhỡ họ giỏi hơn thật thì sao? Thế là bạn ôm tiếp. Ôm để không ai nhìn thấy chỗ mình yếu.

Tôi hiểu cảm giác đó, vì tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Có giai đoạn tôi vào một công ty và phải xây đội từ 50 lên 150 người trong 5 tháng — mỗi ngày là một quyết định chưa từng làm, trước mặt cả một tập thể đang nhìn. Sợ chứ. Nhưng thứ kéo tôi qua không phải là giả vờ mình biết hết. Là dám nói ra phần mình chưa chắc, để đúng người bước vào lấp chỗ đó. Che cái yếu đi thì nó không mất — nó chỉ âm ỉ lớn lên chỗ bạn không nhìn.

Daniel Goleman, cha đẻ khái niệm trí tuệ cảm xúc, cho rằng khả năng nhận diện và gọi tên cảm xúc của chính mình là nền của mọi năng lực lãnh đạo. Một người lãnh đạo dám nói “phần này tôi đang lo” không hề yếu đi — họ vừa mở cửa cho đội cùng gánh. Nên nếu hôm nay bạn đang gồng để không ai thấy chỗ mình sợ, thử làm ngược lại một lần: gọi tên nó ra, với chính mình trước đã. Chỉ riêng việc đó đã giảm rủi ro bạn ra quyết định trong hoảng loạn, và tăng khả năng để người khác thật sự bước vào giúp bạn — thay vì đứng ngoài nhìn bạn ôm.

Một nỗi sợ chưa được gọi tên không tự mất đi — nó chỉ lặn xuống chạy ngầm, núp sau những lý do nghe rất hợp lý: “giao ra không yên tâm”, “tự làm cho nhanh”, “lần này gấp quá, để sau tính”. Tôi gọi đó là con quỷ trong bóng tối. Còn ở trong tối, nó to bằng cả căn phòng. Kéo được ra ánh sáng rồi, bạn mới thấy nó bé hơn mình tưởng nhiều.

Nói cho rõ: coaching (khai vấn) ở đây là phát triển bản thân và năng lực lãnh đạo, không phải trị liệu hay chẩn đoán y khoa. Nếu bạn đang ở trong khủng hoảng tâm lý nặng, hãy tìm chuyên gia phù hợp.

Rào cản tâm lý là thứ vượt được: câu chuyện của tôi

Tôi nói “gọi tên rồi vượt được” không phải như một câu khẩu hiệu. Tôi từng đứng trước một rào cản cụ thể hơn thế nhiều: một cái chân bó bột.

Tôi lớn lên ở quê nghèo, tay trắng. Không ai xây sẵn cho tôi thứ gì — mọi thứ tôi có hôm nay đều dựng lên từ con số 0. Nên khi bạn nói “em sợ mình không đủ giỏi”, tôi không phán xét một giây nào. Tôi đã ngồi đúng chỗ bạn đang ngồi.

Rồi tôi gãy chân. Một người mê chạy như tôi nằm bẹp một chỗ, nhìn cái chân bó bột, nghe trong đầu giọng quen thuộc: “Thôi, xong rồi. Chạy lại sao nổi.” Đó là giọng của nỗi sợ. Nó không hét lên. Nó thì thầm, rất hợp lý, rằng bạn hết cửa rồi.

Tôi không tranh cãi với nó. Tôi tập lại. Từng bước một, mỗi ngày thêm một chút. Ba tháng sau, tôi về đích 21km, huy chương trên tay. Thêm bốn tháng nữa, tôi chạy trọn 42km — một chặng marathon đầy đủ, trên đúng cái chân người ta bảo là hỏng. Sau này tôi với chồng còn đạp xe 300km từ Sài Gòn ra Nha Trang.

Cái chân gãy dạy tôi điều này: rào cản tâm lý vận hành y hệt. Nó không tan đi khi bạn phủ nhận hay gồng lên tỏ ra ổn. Nó chỉ chịu lùi khi bạn gọi thẳng tên — “mình đang sợ mất kiểm soát”, “mình sợ tuyển sai lần nữa” — rồi tập buông từng bước nhỏ, đúng như tôi tập đi lại từng bước một.

Và đó là việc tôi làm mỗi ngày bây giờ. Với hai chứng chỉ coaching ICF (ACC và PCC), tôi ngồi cạnh những founder đang ôm việc đến kiệt sức, không phải để bảo bạn phải làm gì, mà để hỏi đúng câu giúp bạn tự nhìn ra cái rào đang chắn đường — và bước qua nó. Cái chân của bạn không hỏng đâu. Bạn chỉ chưa tập lại thôi.

Gỡ rào cản bằng 3 bước: tách vùng kiểm soát, tự khai vấn, giao việc nhỏ

Gọi được tên nỗi sợ rồi thì đừng dừng ở đó. Nỗi sợ được gọi tên mà không được xử lý sẽ quay lại vào 11 giờ đêm, khi bạn ngồi một mình sửa nốt cái việc lẽ ra đã giao. Ba bước dưới đây bạn làm được ngay tối nay.

Bước 1 — Kẻ một đường, chia đôi cái đang đè bạn. Lấy tờ giấy, kẻ dọc chính giữa. Cột trái: những gì thật sự nằm trong tay bạn — bạn giao việc rõ ràng hay nói nửa vời rồi trách người ta không hiểu; hướng dẫn tử tế hay ném việc rồi bỏ mặc; phản hồi trong ngày hay để dồn ba hôm mới xem. Cột phải: những gì ngoài tầm với — nhân viên có ngày tụt mood, thị trường đổi hướng, khách khó tính bẩm sinh. Lo âu của bạn phần lớn đến từ chỗ ôm luôn cột phải, cái cột bạn không cãi được. Khoanh tròn cột trái. Đó, và chỉ đó, là chiến trường của bạn.

Bước 2 — Hỏi mình 3 câu trước khi kịp giành việc. Lần tới thấy tay ngứa ngáy muốn kéo việc về, dừng đúng ba giây và hỏi:

  1. Mình đang sợ thật sự điều gì?
  2. Nếu nó xảy ra, tệ nhất là gì — và mình gánh được không?
  3. Mình ôm việc này vì nó cần mình, hay vì buông ra thấy bất an?

Câu ba là câu làm người ta lặng đi. Tôi hỏi nó với nhiều founder, và gần như lần nào câu trả lời thành thật cũng là vế sau. Ta ôm không vì việc đòi, mà vì buông ra thấy trống tay. Gọi trúng lý do, bạn đã tháo được nửa cái nút.

Bước 3 — Giao một việc bé, sai cũng không chết ai. Đừng buông cả mảng lớn rồi hoảng khi nó chao đảo. Chọn một việc nhỏ, ranh giới rõ. Giao xong thì lùi lại và lãnh đạo bằng câu hỏi thay vì làm hộ: “Em định làm thế nào?”, “Em cần gì ở chị?”. Đội làm xong một việc, lòng tin của bạn dày thêm một lớp. Cứ thế mà bồi.

Tôi không hứa sau một đêm bạn hết ôm việc — ai hứa thế là nói dối bạn. Nhưng làm ba bước này đủ lâu, cái laptop sáng đèn lúc 11 giờ đêm sẽ tắt sớm dần. Còn nếu thứ bạn đang mang nặng hơn áp lực công việc thường — mất ngủ triền miên, lo âu không dứt — thì gặp một chuyên gia tâm lý. Đó là bản lĩnh của người biết mình cần gì, không phải yếu đuối.

Câu hỏi thường gặp

Đặt lịch Zoom 30 phút miễn phí gỡ rối founder ôm việc

Rào cản tâm lý khác gì với việc tôi đơn giản là thiếu kỹ năng quản trị?
Thiếu kỹ năng thì học là bù được: đọc sách, đi khóa, có người kèm là bạn giỏi lên. Rào cản tâm lý thì khác — bạn học đủ rồi mà tay vẫn không buông ra được. Dấu hiệu: bạn biết rõ mình “nên” giao việc, nhưng cứ đến lúc làm thật thì một cảm giác bất an kéo bạn giành việc lại. Cái kéo tay đó là nỗi sợ, không phải lỗ hổng kiến thức.

Làm sao biết tôi đang dính hội chứng kẻ mạo danh chứ không phải khiêm tốn bình thường?
Khiêm tốn là bạn ghi nhận thành quả của mình rồi vẫn nói năng nhã nhặn. Hội chứng kẻ mạo danh là bạn không tin nổi thành quả đó là của mình — gán hết cho may mắn, cho người khác, và sống trong nỗi sợ bị lật tẩy. Nếu mỗi lần thành công bạn thấy lo nhiều hơn vui, đó là dấu hiệu đáng nhìn kỹ. Đây là chia sẻ từ kinh nghiệm coaching, không phải chẩn đoán y khoa.

Tôi giao việc rồi nhân viên làm hỏng thật thì sao, chẳng phải ôm lại là đúng?
Một lần hỏng không có nghĩa giao việc sai — nó có nghĩa việc chưa được giao đủ rõ, hoặc người chưa hợp với việc đó. Thay vì rút hết về ôm, hãy tách ra: chỗ này do mình giao mơ hồ (sửa được), hay do chọn sai người từ đầu (bài học cho lần tuyển sau). Ôm lại tất cả chỉ khiến vòng lặp siết chặt thêm.

Coaching có phải là trị liệu tâm lý không?
Không. Coaching (khai vấn) ở đây là đồng hành để bạn phát triển bản thân và năng lực lãnh đạo — dùng câu hỏi giúp bạn tự nhìn ra và tự vượt rào cản, không chẩn đoán, không kê đơn. Nếu bạn đang trong khủng hoảng tâm lý nặng, mất ngủ kéo dài hay lo âu không dứt, đó là lúc cần một chuyên gia tâm lý phù hợp chứ không phải một buổi coaching.

Bước nhỏ tiếp theo: ngồi cùng tôi gỡ 1 rào cản

Trước khi bạn đóng bài này rồi quay lại với cái to-do list dài bằng cánh tay, tôi muốn nói thẳng: rào cản tâm lý không phải vết nứt trong con người bạn. Nó là cái bóng đổ xuống vì bạn đang đứng gần một ngọn lửa lớn — thứ bạn dám gánh mà nhiều người không dám. Những founder nữ tôi ngồi cùng đều giỏi, đều lì, và gần như ai cũng lặng lẽ mang ít nhất một trong bốn nỗi sợ ấy. Bạn không yếu. Bạn chỉ đang gọi sai tên thứ giữ chân mình — và cái gì gọi sai tên thì không bao giờ buông ra được.

Nên giờ, quay lại cảnh nửa đêm ở đầu bài: laptop còn sáng, ly trà đã nguội ngắt, bạn đang ngồi sửa lại đúng cái việc lẽ ra đã giao đi từ chiều. Đêm nay, trước khi tay bạn kịp sửa thêm một dòng nữa, hãy dừng lại và tự hỏi: mình ôm việc này vì nó thật sự cần mình, hay vì mình sợ buông tay ra?

Nếu câu hỏi đó làm bạn khựng lại, thì đó là chỗ nên bắt đầu — và bạn không cần bắt đầu một mình. Tôi mời bạn một buổi Zoom 30 phút miễn phí, “gỡ rối founder ôm việc”. Chúng ta cùng ngồi xuống, tìm ra một rào cản đang âm thầm giữ chân bạn, và gọi đúng tên nó. Không bài giảng. Không phán xét. Chỉ một câu hỏi đúng, đặt đúng lúc, đôi khi mở được thứ mà mười buổi hội thảo không chạm tới.

👉 Đặt lịch Zoom 30 phút miễn phí

Bài viết bởi An Phạm — HR Strategist & Talent Profiler tại bstarleader.com. Tôi cầm hai chứng chỉ coaching ICF (ACC và PCC), và trong hơn 14 doanh nghiệp SME đã đồng hành, tôi gặp đi gặp lại một kiểu người: founder giỏi nhất phòng, nhưng đang tự tay giữ chân chính mình. Khái niệm “hội chứng kẻ mạo danh” trong bài mượn từ hai nhà tâm lý học Pauline Clance và Suzanne Imes (1978); phần trí tuệ cảm xúc dựa trên Daniel Goleman.

Đọc tiếp trong chuỗi:
Vẽ chân dung ứng viên để tuyển đúng người ngay từ đầu
Lãnh đạo bằng câu hỏi để founder hết ôm việc