Chuyển tới nội dung
Trang chủ » Bài Viết » Xây đội ngũ startup khi tăng trưởng nóng: bản đồ tuyển dụng đưa tôi từ 50 lên 150 người trong 5 tháng (không vỡ trận)

Xây đội ngũ startup khi tăng trưởng nóng: bản đồ tuyển dụng đưa tôi từ 50 lên 150 người trong 5 tháng (không vỡ trận)

Xây đội ngũ startup khi tăng trưởng nóng: bản đồ tuyển dụng đưa tôi từ 50 lên 150 người trong 5 tháng (không vỡ trận)

Từ 50 lên 150 người trong 5 tháng — xây đội ngũ khi tăng trưởng nóng

9 giờ tối. Văn phòng vẫn sáng đèn. Cái ghế kê thêm tuần trước đã có người ngồi, mà màn hình vẫn đỏ việc. Bạn liếc qua góc phòng: mấy bạn mới vào tháng này ngồi ngơ ngác, chưa ai kịp kèm. Rồi bạn nhìn sang người cũ — người theo bạn từ ngày đầu — mắt thâm quầng, gõ phím như cái máy sắp cháy.

Đơn tăng. Doanh thu tăng. Người thì đông lên thật. Vậy mà mọi thứ cứ vỡ ra từng mảng.

Bạn ngồi đó, nhẩm trong đầu: “Mình thiếu tiền à? Hay thiếu người? Tuyển nhiều thế rồi mà sao vẫn không đỡ?”

Tôi nói thẳng với bạn: bạn đang sợ nhầm thứ.

Cái đang giết bạn không phải thiếu vốn. Là đội ngũ. Là tuyển sai một loạt cho kịp, không có tay onboard người mới, để người cũ gánh tới kiệt rồi một sáng lặng lẽ dọn bàn đi. Đó là tăng trưởng nóng — khi số người bạn cần phình nhanh hơn khả năng bạn tuyển và dạy được. Tuyển ẩu. Xếp sai chỗ. Văn hoá loãng. Người mới vỡ trận. Bốn thứ đó đến cùng một lúc.

Tôi biết chỗ này vì tôi từng đứng đúng chỗ bạn đang đứng. Tôi từng build cả một đội ngũ — từ giám đốc xuống tới nhân viên — cho một công ty bán trên sàn Amazon, top 5, kéo quy mô từ 50 lên 150 người trong 5 tháng. Trước đó, ở Grab, tôi tuyển liên tục lúc công ty nhảy từ 70 lên hơn 500. Tôi đã sống trong cái văn phòng 9 giờ tối đó. Và tôi rút ra một điều.

Tăng trưởng nóng không thưởng cho người tuyển nhanh nhất. Nó thưởng cho người có BẢN ĐỒ — một thứ tự xây đội rõ ràng, biết tuyển ai trước ai sau, chứ không phải kiểu thiếu đâu vá đó.

Trong bài này tôi đưa bạn đúng tấm bản đồ đó: 5 bước tôi rút ra từ trận thật, để bạn tăng khả năng scale mà không để đội ngũ sập ngay lúc công ty đang lên. Đọc tới cuối, tôi để lại cho bạn một thứ cầm tay chạy được ngay.

Trước khi mở tin: vẽ chân dung từng vai trò

Tôi kể bạn nghe một cảnh tôi thấy đi thấy lại. Công ty đang thiếu người, sếp sốt ruột, thế là mở tin tuyển ngay trong buổi chiều. Tiêu đề chung chung. Mô tả bê từ tin của công ty khác về, sửa vài chữ. Yêu cầu thì “năng động, chịu khó, ham học hỏi” — ai đọc cũng thấy hợp, mà chẳng ai thật sự hợp. Rồi CV đổ về ào ào. Bạn ngồi lọc mấy trăm hồ sơ, phỏng vấn chục người, để cuối cùng nhận ra: không một ai trong số đó là người bạn cần.

Vấn đề không nằm ở ứng viên. Nằm ở chỗ bạn mở tin khi chính bạn còn chưa biết mình tìm ai.

Một tin tuyển mơ hồ là cục nam châm gắn nhầm cực: nó vẫn hút, nhưng hút toàn người sai. Lúc công ty nhỏ, tuyển nhầm ba người đã đủ mệt. Lúc scale, bạn mở mười tin một lúc — cái sai đó nhân lên gấp mười, và bạn không còn thời gian để lọc lại.

Nên bước đầu tiên của bản đồ xây đội không phải là mở tin. Là ngồi xuống và vẽ chân dung từng vai trò trước khi mở tin. Theo kinh nghiệm của tôi, một vai trò chỉ được coi là “rõ” khi bạn trả lời gọn được ba câu:

  • Outcome (kết quả cần tạo ra) — sáu tháng tới, vai trò này phải làm ra thành quả gì? Không phải liệt kê đầu việc, mà là cái đích cuối cùng.
  • Metric (thước đo) — lấy con số nào để biết họ làm được hay không? Không đo được thì bạn với họ sẽ cãi nhau về chữ “tốt”.
  • Authority (quyền quyết) — họ được tự quyết tới đâu, đụng tới ngân sách nào, chỉ đạo được ai?

Ba câu này chính là tinh thần của Scorecard trong cuốn “Who: The A Method for Hiring” (Geoff Smart & Randy Street): định nghĩa vai trò trước, tuyển người sau — chứ không phải vơ đại một người rồi gán việc cho họ.

Tôi biết bước này khó chịu. Nó bắt bạn dừng lại đúng lúc đang sốt ruột nhất, đúng lúc bạn chỉ muốn có người ngồi vào ghế cho xong. Nhưng vài giờ ngồi vẽ chân dung một vai trò cứu bạn khỏi vài tháng gỡ rối vì tuyển nhầm — và khỏi cái giá đắt hơn: để một người sai ngồi sai chỗ, kéo cả đội đi chậm. Bạn không thể tuyển đúng một người khi chính bạn còn chưa gọi được tên người mình cần.

Ưu tiên vai trò đòn bẩy, đừng tuyển dàn hàng ngang

Bản đồ xây đội ngũ 5 bước

Vẽ xong chân dung, phản xạ tiếp theo của bạn — khi công ty phình nhanh — là lấp đều mọi ghế trống. Thiếu đâu vá đó. Nhưng vá dàn hàng ngang là cái bẫy ngọt: bạn tuyển mười đôi tay thừa hành, rồi chính bạn hóa nút cổ chai — phỏng vấn ai cũng bạn, đào tạo ai cũng bạn, chia việc cho từng người cũng bạn.

Bản đồ đúng đi ngược lại. Đặt viên gạch đòn bẩy trước: người tự tuyển được người, người dựng được hệ thống. Khác biệt nằm ở đây — mỗi cú tuyển của họ nhân lên sức của cả đội, chứ không cộng thêm một đôi tay.

Đó là cách tôi kéo một công ty từ 50 lên 150 người trong 5 tháng mà không ngồi phỏng vấn từng ứng viên. Tôi xây từ trên xuống: chốt lớp giám đốc và quản lý trước, vẽ chân dung thật kỹ cho từng chiếc ghế đầu não. Họ vào guồng, họ tuyển tiếp lớp dưới, họ dựng quy trình cho đội mình. Tôi nhân năng lực qua họ, thay vì cố nhân bản chính mình.

Trong “Topgrading”, Bradford Smart gọi đây là tuyển A-player có hệ thống: một người giỏi ở vị trí đòn bẩy kéo theo những người giỏi khác, tạo hiệu ứng dây chuyền. Người xoàng thì ngược lại — họ tuyển người kém hơn mình cho an toàn, và cả nhánh đội tụt theo.

Nên trước khi mở loạt tin, dừng một nhịp mà hỏi: trong đống ghế trống này, chiếc nào là đòn bẩy? Chiếc nào tuyển đúng một lần sẽ tự tuyển và tự dựng phần còn lại? Đặt viên gạch đó xuống trước. Theo kinh nghiệm của tôi, một vai trò đòn bẩy đúng người tiết kiệm cho bạn hàng chục cuộc phỏng vấn về sau.

Tuyển theo giai đoạn: ‘thợ săn’ và ‘thỏ’ không phải một người

Chọn đúng vai trò đòn bẩy rồi, vẫn còn một cái bẫy tôi thấy gần như founder nào phình nhanh cũng sập: tuyển được một người giỏi, rồi mặc định họ sẽ giỏi ở mọi chặng tiếp theo. Không đâu.

Thầy Phạm Thành Long dạy tôi một phép nghĩ tôi vẫn dùng đến giờ: tên lửa tách tầng. Một quả tên lửa không lên tới quỹ đạo bằng một khối động cơ duy nhất. Nó đốt tầng một để dứt khỏi lực hút mặt đất, cháy hết thì tách tầng đó ra, đốt tiếp tầng hai. Cái đưa bạn rời mặt đất không phải cái đưa bạn tới đích.

Đội ngũ y hệt. Có người là thợ săn: họ mở đường, chịu được hỗn loạn, không cần quy trình vẫn xoay ra kết quả từ con số 0. Có người là thỏ: chạy cực nhanh, nhưng phải trên con đường đã vẽ sẵn. Bạn cần cả hai — chỉ là không cùng một lúc, và gần như không bao giờ là cùng một người.

Ở Grab, khi công ty kéo từ 70 lên hơn 500 người, tôi thấy tận mắt chuyện này diễn đi diễn lại. Người tỏa sáng lúc mọi thứ còn hoang sơ nhiều khi lại đuối khi bộ máy đã chạy trơn — và người vào sau, giỏi vận hành trên đường ray có sẵn, lại chính là người gồng được lúc đông.

Chỗ này tôi muốn bạn nghe thật kỹ, vì tôi biết nó chạm đúng cái áy náy trong lòng bạn: khi một người không còn hợp với giai đoạn mới, điều đó không có nghĩa họ tệ. Vai trò đã đổi, chứ không phải con người xuống cấp. Ép một người gánh cả hành trình chỉ vì họ từng tuyệt vời ở chặng đầu — đó là cách bạn làm khổ họ, và ghì chậm cả công ty.

Việc của bạn không phải giữ mãi một người cho mọi chặng. Việc của bạn là đọc đúng một câu hỏi, ở mỗi khúc ngoặt: giai đoạn này cần thợ săn, hay cần thỏ?

Onboarding 90 ngày: để người mới tạo kết quả sớm, không vỡ trận

Tuyển theo giai đoạn: thợ săn và thỏ (tên lửa tách tầng)

Chọn đúng người, đúng giai đoạn rồi, vẫn mới xong một nửa việc. Nửa còn lại khó hơn nhiều: giúp họ tạo ra kết quả trước khi họ kịp hoang mang.

Bạn còn nhớ cảnh 9 giờ tối ở đầu bài chứ? Người mới ngồi chật bàn, mà việc vẫn vỡ. Đó chính là cái bẫy của tuyển nhanh: bạn kéo người ào ạt vào cửa trước, rồi bỏ mặc họ tự bơi. Ai kèm? Ai chỉ việc? Không ai cả, vì cả đội đang chạy bở hơi tai. Người mới ngồi đó ba tuần, không biết mình làm gì cho ra hồn, rồi hoặc lặng lẽ nghỉ, hoặc thành cái gánh nặng thứ hai chồng lên cái đội vốn đã quá tải.

Cách tôi chặn chuyện đó là bài toán 90 ngày. Ngay ngày đầu, người mới phải trả lời được một câu: trong 90 ngày, tôi phải làm ra cái gì thì mới được coi là thành công? Không phải “làm quen dần”. Không phải “học việc từ từ”. Một mục tiêu cụ thể, đo được, gắn thẳng vào Outcome của vai trò mà tôi đã vẽ chân dung từ trước khi mở tin.

Theo kinh nghiệm của tôi, khi người mới có cái đích 90 ngày rõ ràng trong đầu, họ tự chạy được. Bớt đi hỏi, bớt ngồi chờ, và quan trọng nhất: họ giành được một chiến thắng nhỏ sớm. Chiến thắng sớm đó làm hai việc cùng lúc. Nó nuôi sự tự tin của người mới, để họ tin mình chọn đúng chỗ mà ở lại. Và nó nuôi niềm tin của cả đội vào việc tuyển của bạn, để không ai còn nhìn người mới như một canh bạc.

Onboarding không cần cầu kỳ. Nó cần một bộ đường ray để người mới đặt chân lên là chạy được, thay vì tự mò trong ba tuần. Đó là lý do tôi hay đưa cho founder bộ 180 quy trình vận hành SME dùng làm khung: người mới vào có sẵn quy trình để bám, tạo được kết quả sớm thay vì ngồi chờ ai đó rảnh tay chỉ. Tuyển nhanh cỡ nào, thiếu 90 ngày này, cũng vỡ.

Phình nhanh mà rò rỉ người thì xây bao nhiêu cũng cạn

Viên gạch cuối này ít người đặt, vì lúc đang phình ai cũng bận đổ nước vào, không ai nhìn xuống đáy.

Bạn dồn sức tuyển. Chân dung rõ, vai trò đòn bẩy đúng, người mới lên tàu đúng giai đoạn, onboarding 90 ngày chạy trơn. Rồi một sáng bạn quay đầu lại, thấy vài người cũ — những người đã cùng bạn đi từ hồi công ty còn ít việc — lặng lẽ đặt đơn xin nghỉ lên bàn.

Tôi gọi đó là cái xô thủng. Bạn múc nước đổ vào miệng xô bằng cả một hệ thống tuyển dụng, mà đáy xô rò từng giọt. Đổ càng nhanh, lỗ thủng càng lộ. Tăng trưởng nóng không chỉ hút người mới vào — nó vắt kiệt người cũ. Việc gấp đôi sau một đêm, quy trình chưa kịp dựng, và những người gánh vác từ đầu là những người đuối trước tiên.

Hồi tôi kéo một công ty bán trên sàn Amazon từ 50 lên 150 người trong 5 tháng, bài học thấm nhất không phải “tuyển nhanh cỡ nào” — mà là giữ cho những người trụ cột đừng gãy giữa cơn tăng tốc. Vì mất một người cũ giỏi lúc này không chỉ mất một cái ghế. Bạn mất cả trí nhớ của tổ chức, và mất luôn người lẽ ra kèm được lứa mới.

Sai lầm phổ biến nhất: đợi có đơn xin nghỉ rồi mới cuống lên giữ. Lúc đó gần như đã muộn — người ta quyết trong đầu từ nhiều tuần trước, cái đơn chỉ là dấu chấm hết.

Nên viên gạch cuối của bản đồ là: cài cơ chế giữ người ngay từ lúc bắt đầu phình, chứ không đợi mất mới đi chữa. Khi bạn thiết kế đội để scale, thiết kế luôn phần giữ chân — ai đang gánh nặng nhất, ai lâu rồi chưa được ghi nhận, ai sắp đuối mà chưa nói ra. Đây là cả một mảng riêng; tôi đã mổ xẻ ba lỗ hổng khiến người giỏi tuyển được rồi vẫn ra đi trong một bài riêng.

Theo kinh nghiệm của tôi, làm sớm không đảm bảo giữ được tất cả — nhưng nó giảm rõ rủi ro mất đúng người bạn cần nhất. Còn đổ nước vào một cái xô thủng thì tuyển giỏi tới đâu, đáy vẫn cạn.

Bạn không cần xây xong cả tòa nhà hôm nay — chỉ cần đặt đúng viên gạch đầu

Bây giờ là 9 giờ tối. Bạn quay lại văn phòng, đèn vẫn sáng, mấy người mới vẫn ngồi chật kín bàn. Nhưng tối nay khác mọi tối trước: bạn đã biết mình sửa từ đâu.

Chuyện tôi kéo một đội từ 50 lên 150 người trong 5 tháng, thú thật, không phải nhờ tôi tuyển nhanh hơn ai. Nó nhờ một thứ: một tấm bản đồ có thứ tự. Năm viên gạch, xếp đúng chỗ.

Viên thứ nhất — vẽ chân dung từng vai trò trước khi mở tin: Outcome (kết quả cần đạt), Metric (thước đo), Authority (quyền quyết định). Chưa có chân dung mà đăng tin thì tin của bạn chỉ là cục nam châm hút nhầm người. Tôi nói kỹ chuyện này ở bài về vẽ chân dung ứng viên.

Viên thứ hai — ưu tiên vai trò đòn bẩy: người tuyển được người khác, người dựng được hệ thống. Đừng lấp đều mọi cái ghế cùng lúc. Một người đúng ở vị trí đòn bẩy đỡ bạn được mười cái tuyển vội.

Viên thứ ba — tuyển theo giai đoạn. “Thợ săn” đi mở đường và “thỏ” chạy nhanh trên đường đã mở hiếm khi là cùng một người. Nhầm hai loại này, bạn vừa mất người giỏi vừa vỡ việc.

Viên thứ tư — onboarding 90 ngày, để người mới ra kết quả sớm thay vì ngồi chật bàn mà việc vẫn dồn cục.

Viên thứ năm — cài cơ chế giữ người ngay từ lúc phình. Phình nhanh mà rò rỉ người thì bạn xây bao nhiêu cũng đổ hết vào một cái xô thủng.

Còn nhớ điều tôi nói ở đầu bài không? Thứ giết một công ty đang phình nhanh hiếm khi là thiếu tiền. Nó là thiếu bản đồ. Tôi đi qua chỗ đó rồi — quê nghèo, tay trắng, xây mọi thứ từ con số 0 — nên tôi tin bạn cũng qua được, miễn là bắt đầu đúng chỗ.

Mà đúng chỗ không có nghĩa là làm hết trong một đêm. Bạn không cần xây xong cả tòa nhà hôm nay. Chỉ cần đặt đúng viên gạch đầu tiên: tuần này, chọn một vai trò đòn bẩy đang thiếu nhất, rồi ngồi vẽ chân dung nó cho thật rõ. Một vai trò thôi. Đặt xong viên đó, viên tiếp theo sẽ tự lộ ra.

Để đội mới vào chạy được mà không vỡ trận, tôi đã gói sẵn cho bạn bộ 180 quy trình vận hành SME — thứ giúp người mới biết phải làm gì trong 90 ngày đầu mà không cần bạn kèm từng bước.

👉 Tải 180 quy trình vận hành SME miễn phí

Câu hỏi thường gặp

Tải miễn phí 180 quy trình vận hành SME

Tăng trưởng nóng là gì, và làm sao biết công ty tôi đang rơi vào?

Tăng trưởng nóng là khi nhu cầu nhân sự của bạn phình nhanh hơn năng lực tuyển và onboard. Dấu hiệu dễ thấy: bạn tuyển liên tục mà việc vẫn dồn cục, người mới vào không ai kèm, người cũ kiệt sức, và văn hoá bắt đầu loãng vì quá đông người mới cùng lúc. Nếu bạn thấy mình vừa mừng vì đơn tăng vừa lo vì đội ngũ sắp vỡ — bạn đang ở đó.

Nên tuyển vai trò nào trước khi công ty đang scale?

Theo kinh nghiệm của tôi, ưu tiên vai trò đòn bẩy trước: người tự tuyển được người khác và người dựng được hệ thống (thường là lớp giám đốc, quản lý). Một người đúng ở vị trí này sẽ nhân năng lực cho cả nhánh đội, thay vì bạn phải tự phỏng vấn và đào tạo từng người. Đừng lấp đều mọi ghế trống cùng lúc — đó là cách bạn tự biến mình thành nút cổ chai.

“Thợ săn” và “thỏ” khác nhau chỗ nào?

Thợ săn là người mở đường: chịu được hỗn loạn, tạo ra kết quả từ con số 0 khi chưa có quy trình. Thỏ là người chạy cực nhanh nhưng cần con đường đã vẽ sẵn. Bạn cần cả hai ở các giai đoạn khác nhau, và hiếm khi là cùng một người. Khi một người không còn hợp giai đoạn mới, điều đó nghĩa là vai trò đã đổi — không phải con người xuống cấp.

Onboarding 90 ngày cần có gì?

Cốt lõi là một câu hỏi người mới phải trả lời được ngay ngày đầu: trong 90 ngày, tôi phải làm ra cái gì thì mới được coi là thành công? Mục tiêu đó phải cụ thể, đo được, và gắn thẳng vào Outcome của vai trò. Cộng thêm một bộ quy trình để họ bám vào mà chạy, thay vì tự mò ba tuần. Mục tiêu là giúp người mới giành một chiến thắng nhỏ sớm.


Bài viết bởi An Phạm — HR Strategist & Talent Profiler, bstarleader.com. Tôi đứng lớp Tuyển dụng 2 đợt (thu 60 lead), tư vấn 14+ doanh nghiệp SME Việt, và giữ 2 chứng chỉ coaching ICF (ACC + PCC) — coaching ở đây là phát triển lãnh đạo và bản thân, không phải trị liệu hay chẩn đoán y khoa. Phép “tuyển theo giai đoạn” trong bài tôi học từ thầy Phạm Thành Long; framework định nghĩa vai trò trước khi tuyển tham chiếu “Who: The A Method for Hiring” (Geoff Smart & Randy Street) và “Topgrading” (Bradford Smart).

Đọc tiếp trong chuỗi: